| Đất vô tư bỗng sững sờ Là khi thấy núi bất ngờ mọc lên Bàn cờ đá, dáng tay tiên Đường lên đất Tổ nhớ em cùng về Nhà xanh chim hót bên hè Giếng khơi, khau nước, khóm tre... chúng mình Nhớ thời hai đứa lặng im Bứt bao nhiêu lá xuống đêm hẹn hò Men từng bậc đá quanh co Nắm tay em dắt chân dò phải chân… Dâng lên bát ngát mùa xuân Nương dâu xanh biếc khăn xanh em choàng Đâu là nhà mẹ, đố anh? Em cười cho núi hóa thành trẻ thơ… Ngày thiêng Quốc giỗ tháng Ba Mình về đất Tổ dâng hoa vua Hùng Trời bánh dày, đất bánh chưng Lời xưa Bác dặn đã thành núi sông Bàn cờ đá, hội hoa tiên Sừng sững Nghĩa Lĩnh mây viền trong mây Nghìn năm đất Tổ mình đây Mỗi lần về hội lại say tình người… Nguyễn Thái Hưng
|
0 nhận xét:
Đăng nhận xét